Harry Potter 7 (part 7)

Chương VII: Di chúc của cụ Dumbledore

Dịch bởi NKTP Team




Harry đang đi trên một con đường núi trong ánh sáng xanh mát của buổi bình minh. Ở xa phía dưới, trong màn sương là một hình bóng mờ ảo của một cái thị trấn nhỏ. Có phải người mà nó đang cố công tìm kiếm đnag ở kia, người nó cảm thấy quá cần thiết đến nối nó không thể nghĩ ngợi được điều gì nữa cả, người đang nắm giữ câu hỏi, câu hỏi về cái thứ đang ám ảnh nó…?
“Harry, dậy đi”
Harry hé mắt. Nó vẫn đang nằm trên chiếc giường trại trong căn phòng xám xịt của Ron. Mặt trời vẫn chưa ló dạng và căn phòng vẫn đang chìm trong sự mờ ảo. Con Pigwidgeon vẫn đang vục đầu dưới đôi cánh nhỏ ngủ ngon lành. Cái thẹo trên chán vẫn cứ như bị kim châm.
“Bồ nói mê trong lúc ngủ”
“Vậy à?”
“Ừ. ‘Gregorovitch.’ Bạn đã không ngừng nhắc đến ‘Gregorovitch.’”
Harry không đeo kính, khuôn mặt Ron hiện lên mờ mờ.
“Vậy thì ai là Gregorovitch?”
“Mình không biết” Bồ mới là người đã nói ra cái tên đấy”
Harry xoa nhẹ cái trán, trầm ngâm. Nó có một ý tưởng mơ hồ về cái tên đấy. nhưng thức sự, nó không nhớ đã nghe nhắc tới ở đâu.
“Tớ nghĩ là ông ta đang bị Voldermort săn đuổi”
“Tội cho lão,” Ron nới với thái độ nồng nhiệt.
Harry đứng dậy, vẫn còn xoa xoa cái thẹo, giờ có thể suy nghí sang suốt hơn. Nó cố nhớ những gì đã diễn ra trong giấc mơ đêm qua, nhưng tất cả những gì nó có thể nhớ chỉ là một chân trời với những ngọn nói và những nét thoáng qua của một ngôi làng.
“Mình nghĩ hắn đang ở một nơi xa”
“Ai, Gregorovitch à?”
“Voldemort. Tớ nghĩ hắn đnag ở một vùng xa xôi nào đó, lùng sục Gregorovitch. Ở Anh tớ không nghĩ có một nơi nào trông như vậy.”
“Bồ nghĩ rặng bồ lại đột nhập vào tâm trí hắn một lần nữa?”
Ron nói một cách lo lắng.
“Hãy giúp mình và đừng nói gì cho Hermione,” Harry nói. “Dù cho bất cứ điều gì bạn ấy mong mình dừng lại trong việc đi vào quá sâu tâm trí của hắn…”
Nó nhìn chằm chằm vào cái lồng của con Pigwidgeon, suy tư…Tại sao cái tên “Gregorovitch” nghe quen quen?
“Mình nghĩ,” Harry nói chậm rãi, “Ông ấy phải có một cái gì đó lien hệ với Quidditch. Có một vài mối liên hệ, Nhưng mình không thể–không thể nghĩ được đó là cái gì.”
“Quidditch?” Ron nói. “Bồ không phải đang nói về Gorgovitch đấy chứ?”
“Ai?”
“Dragomir Gorgovitch, truy thủ, đã chuyển qua Chudley Cannons cho một bản hợp đồng 2 năm. Người đã năm giữ nhiều trái Quaffle nhất trong một mùa.”
“Không,” Harry nói. “Mình biết rằng mình đnag không nghĩ về Gorgovitch.”
“Mình sẽ không thử nghĩ tiếp nữa,” Ron nói. “Tốt, dù gì cũng chúc mừng sinh nhật.”
“Ha – đúng rồi !Mình quên mất là đã 17!”
Harry với lấy chiếc đũa phép đang năm bên cạnh chiếc giường , vẫy nó về phía cái bàn bừa bộn mà nó đang đặt chiếc kính, và hô, “Acciomắt kiếng!” Dù cho cũng chỉ cách một bước chân, nhưng nó cũng là một sự thỏa mãn lớn lao khi nhìn thấy chiếc kính bay về phía mình, ít nhất cho đến khi chúng đang nắm ở trước mắt nó.
“Nhanh nhẹn đấy,” Ron cười hô hố.
Hân hoan trong việc thoát khỏi sự giám sát, Harry làm cho đồ đạc của Ron bay tứ tung trong phòng, làm Pigwidgeon thức giấc và vẫy ánh một cách đầy kích động trong chiếc lồng. Harry cũng thử thắt những chiếc dây giầy bằng phép thuật (và những cái nút này cũng mất vài phát để gỡ ra) và, hoàn thiện thêm cho sự thích thú của nó, nó đã làm cho mấy cái vỏ cam gắn chặt lên những tấm poster đội Chudley Cannons xanh sáng rực của Ron.
“Theo mình nghĩ, dù gì thì bồ cũng lên thực hiện nó bằng tay,” Ron khuyên Harry, cười khẩy khi Harry lập tức ngừng cái công việc phe phẩy đũa phép. “Đây là quà của bồ. Mở nó luôn đi, chắc mẹ mình sẽ không vừa mắt mấy thứ này đâu.”
“Một cuốn sách?” Harry thắc mắc khi nó nhận được một gói quà vuông vức. “Phần nhỏ của của sự lệch đi khỏi truyền thống à?”
“Đó không phải là một quyển sách bình thường đâu,” Ron nói. “Nó chả khác gì một đống vàng: Mười hai cách thiếu-an-toàn để mê hoặc một nàng phù thủy. Giải thích tất tần tật những gì bồ cần biết về các cô gái. Giá như mình có nó năm ngoái thì mình đã biết chính xác làm thế nào để thoát khỏi cô nàng Lavender và mình cũng đã có thể biết được làm thế nào để đi với… Ừ, Fred và Geogre đã cho mình một bản sao của cuốn sách và mình đã học được nhiều điều từ nó. Bồ sẽ bật ngờ đấy, và nó cũng nói về nhiều thứ hơn việc sử dụng đũa thần đấy.”
Khi Harry và Ron xuống đến nhà bếp thì đã có một đống quà sinh nhật năm trên mặt bàn. Bill và Monsieur Delacour đã ăn xong bữa sang của họ, trong khi Bà Weasley cứ tiếp tục đứng trò chuyện với họ qua cái chảo rán.
“Bác Authour gửi lời chúc cháu một tuổi mười bảy hạnh phúc, Harry,” Bà Weasley nói, tươi cười với nó. “Bác ấy phải đi làm từ sớm, nhưng chắc sẽ về vào bữa tối. Quà của chúng ta ở trên đầu đấy.”
Harry ngồi xuống, cầm lấy gói quà mà bà Weasley nói tới, và mở nó. Bên trong gói quà là một chiếc đồng hồ trông từa tựa cái mà ông bà Weasley đã mua tặng Ron khi nó 17 tuổi; nó bằng vàng, với những ngôi sao đang bay vòng vòng ở viền thay cho mấy cái kim.
“Theo truyền thống thì một phù thủy sẽ nhận được một chiếc đồng hồ khi ở tuổi trưởng thành,” Bà Weasley nói, đứng bên cạnh mấy cài nồi và nhìn Harry một cách áy náy . “Bác rất tiếc vì cái đồng hồ này không mới bằng cái của Ron, nó là của người em trai của bác – Fabian và chú ấy chả bao giờ cẩn thận với những đồ đạc của mình, cái đồng hồ hơi bị móp về đằng sau, nhưng–”
Bà Wesley không nói thêm nữa vì Harry đã đứng dậy và ôm chặt lấy bà. Nó đã cố gắng để nói lên những điềukhông thể nói qua cái ôm nhưng có lẽ bà Weasley hiểu, bởi vì bà đã vuốt ve má của Harry một cách vụng về khi nó bỏ tay ra, rồi bà vung đũa thần một cách ngẫu nhiên, làm cho một nử chố thịt lợn xông khói bắn lên ròi cái chảo và rơi xuống nền.
“Sinh nhật vui vẻ, Harry!” Hermione nói, đi nhanh vào trong bếp vá đặt gói quà lên trên chồng quà. “Nó thì không có gì nhiều nhưng mình nghĩ là bồ sẽ thích. Thế còn bạn tặng gì cho Harry?” cô ấy quay sang hỏi Ron, và cậu chàng thì có vẻ cố tình phớt lờ câu hỏi này.
“Ồ, nhanh nhanh, bóc quà của Hermione nào!” Ron nói.
Hermione đã mua cho Harry một cái Bông Vụ Mách lẻo mới. Còn một gói quà nữa thì có một chiếc dao cạo tự động từ Bill vµ Fleur (”nớ thì sẻ giúp cảo dâu chơ bạn một cạch iển chiển nhứt,” Monsieur Delacour đảm bảo với nó, “nhưng bạn sẽ phải cho nó biết chính xác những gì bạn muốn…còn níu khôn thì bản sẽ phát hiển rơ dằng bản sẻ có ít tót hơn bản muổn…”), thêm một vài thanh sô cô la từ Delacours, và một hộp to đùng chứa mặt hàng mới nhất từ tiệm phù thỉ wỉ wái của 2 anh em Fred and George.
Harry, Ron và Hermione đã không chần chừ rời khỏi chiếc bàn khi Delacour, Fleur, và Gabrielle xuống bếp và làm cho cái nhà bếp ồn ào một cách khó chịu.
“Mình sẽ gói hết chúng lại cho bồ,” Hermione nói nhanh, và lấy đống quà của Harry ra khỏi tay nó và ba trong số chúng thì hưởng lên trên cầu thang. “Mình gần xong rồi, Mình chỉ đang đợi cái quần đùi của bồ nhanh chóng được giặt xong , Ron–”
Ron đang lắp bắp bỗng nhiên bị cắt ngang bởi một tiếng mở cửa ở tầng 1.
“Harry, anh có thể qua đây một lát được không?”
Đó là Ginny. Ron đột ngột ngừng lại, nhưng Hermione giữ lấy khuỷu tay Ron và kéo lên tầng trên. Harry đi theo Ginny lên phòng của cô bé trong sự bồn chồn.
Nó chưa từng đặt chân vào căn phòng này trước đây. Căn phòng nhỏ nhưng rất sáng sủa. Có một tấm poster lớn của ban nhạc Wizarding the Weird Sisters trên tường, và một bức hình của Gwenog Jones, đội trưởng của đội Quidditch nữ - Holyhead Harpies, trên một bức tường khác. Một cái bàn được dựng đối mặt với cửa sổ nhìn ra vườn, nơi nó với Ginny đã một lần chơi Quidditch-hai-người-một-đội với Ron và Hermione, và là nơi đặt cái lều to, trăng màu ngọc trai. Cái cờ màu vàng cũng cao ngang với cái cửa sổ phòng Ginny.
Ginny nhìn thẳng vào khuôn mặt của Harry, hít một hơi sâu và nói, “Chúc mừng sinh nhật 17.”
“Ừ….. cám ơn.”
Cô bé vẫn đang nhìn chăm chù Harry; nó tuy nhiên, cảm thấy thật khó mà nhìn vào Ginny vì điều đó chẳng khác gì cố căng mặt nhìn chằm chằm vào một cái ánh sang chói lòa.
“Cảnh ngoài kia đẹp thật,” nó nói mật cách yếu ớt, hường về phía ô cửa sổ.
Cô bé phớt lờ câu nói đó. Harry không thể cứ trách cô bé.
“Em không biết nên mua gì cho anh,” cô bé nói.
“Em không cần mua gì cả.”
Cô bé không để ý đến lời nói đó.
“Em không thể nghĩ ra có cái gì hữu dụng cả. Không thể nào quá lớn vì anh sẽ không thể đem nó bên mình.”
Harry liếc nhìn về phía Ginny. Cô bé không khóc; đó là một trong những thứ tuyệt vời của cô bé Ginny, có bé hiếm khi khóc lóc. ĐÔi khi nó nghĩ rằng việc có 6 ông anh trai đã giúp cô bé cứng cỏi lên nhiều.
Cô bé bước lại gần nó.
“Cho nên em nghĩ, anh nên có cái gì đó để luôn nghĩ về em bởi, anh biết đấy, nếu anh gặp bất cứ một trở nagij nào khiến anh nghĩ sẽ dừng lại mọi việc mà anh đang làm.”
“Anh thật lòng nghĩ rằng những cơ hội hẹn hò khác khá là mờ nhạt”
“Vậy là có một cơ hội may mắn cho những gì em đã tìm kiếm,” cô bé nói khẽ, và cô bé hôn Harry như chưa bao giờ được hôn trước đó, và Harry cũng hôn cô bé, và đó là một sự lãng quên sung sướng hơn cả khi uống nhiều Uýt Ki, cô bé là thứ duy nhất còn tồn tại trên đời, Ginny, cái cảm nhận của cô bé, một tay nó ôm lấy lưng và tay còn lại thì đnag luồn vào mái tóc dài với hương thơm thật quyến rũ của cô bé–
Cánh cửa bỗng nhiên mở tung ra và hai đứa vội nhảy vọt ra, tách khỏi nhau.
“Ôi,” Ron nói châm chọc. “thật xin lỗi.”
“Ron!” Hermione lên ngay sau nó, nhở nhẹ. Một thoáng im lặng bao trùm lên không gian rồi Ginny nói khẽ,
“Chúc mừng sinh nhật, Harry.”
Tai của Ron đỏ gay còn Hermione thì đầy lo lắng. Harry muốn đóng sầm cái cánh cửa trước mặt chúng, nhưng có vẻ như một dòng nước lạnh đã ập vào căn phòng khi cánh cửa bật mở, và cái cảm giác vui vẻ đã nhanh chóng vỡ tan như những bong bong nước. Tất cả những lí lẽ để kết thúc mối quan hệ với Ginny, để có thể xa khỏi cô ấy mà không buồn khổ, dường như đã lén vào căn phòng cùng với Ron, và tất cả nhwungx hạnh phúc đã ra đi.
Nó nhìn về phía Ginny, muốn nói một điều gì đó với cô bé, dù cho nó thật khó để biết được nên nói gì, nhưng cô bé đã quay lưng lại phía nó. Nó nghĩ rằng cô bé đã không thế nào có thể ngăn cản, một lần nữa, cô bé rơi lệ. Nó không thể nói điều gì để giúp cô bé yên lòng khi ở trước mặt của Ron.
“Anh sẽ gặp em sau,” nó nói và đi theo 2 đứa bạn rời khỏi phòng.
Ron bỏ xuống dưới nhà, đi qua căn nhà bếp-vẫn-còn-ồn-ã vafd ra ngoài sân, và Harry vẫn bước theo Ron, Hermione bước nhanh đằng sau chúng, đầy lo lắng.
Khi Ron đã đi tách biệt hẳn khỏi bãi cỏ, nó quay qua Harry.
“Bồ đùa cợt con bé. Thử nghĩ xem bồ đang làm cái quái gì, đảo lộn mọi thứ xung quanh con bé à?”
“Mình chả làm đảo lộn cái gì cả,” Harry nói, Hermione cuối cùng cũng đuổi kịp chúng
“Ron–”
Nhưng Ron đã giơ cánh tay ý muốn ngắt lời cô bé.
“Khi bạn dừng nối quan hệ, cô bé đã thực sự từ bỏ nó–”
“Mình cũng thế. Bồ biết rằng tại soa mình chấm dứt nó, và đó không phải vì mình muốn như thế.”
“Vâng, nhưng bây giờ thì bạn lại quay qua hôn hít nó và nhóm lên hi vọng bên trong nó–”
“Ginny không ngu ngốc, cô bé biết điều đó không thể nào xảy ra , và cô bé biết không trông mong gì vào chúng mình – đi tới một cuộc hôn nhân, hay là–”
Khi nó nói đến điều đó, một bức tranh chói lọi dần hiện ra trong ý nghĩ của Harry khi Ginny mặc chiếc áo cưới trắng muốt, kết hôm với một kẻ cao, tall, vô danh và đầy khó chịu.
Và trông một khoảng khắc, nó như xoáy vào Harry: tương lai của cô bé thì tự do và không bị coàn chỗ, còn nó, nó không nhìn thấy bất kì điều gì, trừ Voldemort.
“Nếu như bồ vẫn tiếp tục tìm kiếm ở cô ấy những cơ hội–”
“Nó sẽ không xảy ra nữa,” Harry nói đầy khắc nghiệt. Ngày hôm nay thật quang đã nhưng nó cảm thấy như một ánh mặt trời đnag đến gần. “Ừ”
Ron nhìn nửa bất bình, nửa ngượng ngập; nó đưa chân đá qua đá lại một lúc rồi nói, “ừ, tốt rồi, nó… Ừ, tốt.”
Ginny không tìm kiếm thêm bất kì một cuộc chuyện trò riêng nào với Harry trong phần còn lại của ngày, cũng không có một ánh mắt hay cử chỉ nào nói lên rằng chúng đã có một cuộc trò chuyện trên mức bình thường ở phòng của cô bé. Nhưng dù gì, sự có mặt của anh Charlie đã giải tỏa cho Harry. Nó mang đến một khoành khắc nhẹ lòng, nhìn và Weasley bắt Charlie ngồi xuống một cái ghế, giơ đũa phép lên đầy đe dọa, và cảnh báo rằng mái tóc của anh ấy phải được cắt tỉa thích hợp.
Trong ngày sinh nhật của Harry, bữa tối đã kéo giãn cái bếp của của trang trại hang Sóc để có thể đủ cho sự có mặt của anh Charlie, thầy Lupin, cô Tonks, và bác Hagrid, một vài chiếc bàn đã được xếp nối nhau ngoài vườn. Fred and George đã phù phép một số đèn lồng màu đỏ tía để chúng xếp thành con số 17 khổng lồ, được treo phía trên đầu những vị khách. Nhờ sự chăm sóc của bà Weasley, vết thương của George đã liền lại và sạch sẽ, nhưng Harry không sử dụng đến phần tối tăm trong đầu nó, dù cho hai an hem sinh đôi cứ thích đùa về nó.
Hermione làm ra những biểu ngữ vàng và đỏ tía từ đầu đũa phép và chúng tự mình trăng đầy nghệ thuật qua những cái cây và bụi cây.
“Đẹp đấy,” Ron nói, cùng lúc với dung biểu ngữ cuối cùng bắn ra khỏi đầu đũa phép, Hermione làm cho những lá táo dại biến thành màu vàng. “Bồ đã luôn rất tốt về mấy vấn đề này.”
“Cám ơn, Ron!” Hermione nói, ánh mắt của cô nàng có một chút vui lòng xen lẫn một chút ngượng ngừng. Harry phải quay đi để tránh bật cười.Nó có một ý nghĩ buồn cười là nếu nó bỏ thời gian một chút thì nó sẽ tìm được một chương về những lời khen ngời trong cuốn Người hai cách thiếu-an-toàn để mê hoặc một nàng phù thủy; nó bắt gặp ánh mắt của Ginny và cười với cô bé trước khi nhớ tới lời hứa của nó với Ron và nhanh chóng quay sang bắt chuyện với Monsieur Delacour.
“Ra đi nào, ra đi nào”- Bà Weasley ngâm nga, từ cái bếp lò xuất hiện một trái Snitch khổng lồm to như một quả bóng chuyền bãi biển bay lượn trước mặt bà. Tận sau mấy giây thì Harry mới nhận ra đấy là cái bánh sinh nhật của mình, cái mà bà Weasley đã dùng đũa thần treo lên, thay vì liều lĩnh để nó dưới mặt sàn gồ ghề. Khi cái bánh đã hạ cánh ở giữa mặt bàn, Harry nói:
- Trông nó tuyệt thật, bác Weasley àh.
- Ồ, Không có gì đâu, cháu yêu.
Bà nói một cách âu yếm. Qua vai bà, Ron giơ ngón tay cái và làm điệu bộ với Harry, tốt đấy.
Đến 7h thì tất cả khách mời đã đến đông đủ, Fred và Geogre đã đứng đợi sẵn ở cuối lối đi để đón khách vào nhà. Hagrid thể hiện niềm vinh dự đc đến bữa tiệc bằng cách mặc bộ trang phục đẹp nhất cùng với mái tóc nâu rậm khủng khiếp. Mặc dù Lupin vừa cười vừa bắt tay Harry, nó vẫn nghĩ là Lupin trông có vẻ Không vui. Tất cả trông đều có vẻ kì quặc, Tonks, đứng cạnh nó, trông rất rạng rỡ.
“Chúc mừng sinh nhật, Harry”- Bà ấy ôm chặt Harry và nói.
“17, àh”- Hagrid nói, nhận một cốc rượu to như cái thùng từ Fred. “Thế là chúng ta đã gặp nhau đc 6 năm rồi đấy, Harry àh, con còn nhớ Không?”
”Hình như thế ạh”, nó nhe răng cười. “Bác đã không phá cả cái cửa trước, tặng Dudley thêm một cái đuôi lợn, và nói với nó con là một phù thuỷ đấy chứ?”
“Bác quên hết chi tiết rồi”, Hagrid cười như nắc nẻ. “Ron, Hermione, các con có khoẻ Không?”
”Chúng con vẫn tốt àh”. Hermione nói. “Bác thì sao?”
”Cũng Không tệ lắm”. “Khá bận, chúng ta mới có những con kì lân mới sinh. Bác sẽ cho các con xem khi các con trở về”.
Harry cố gắng để Ron và Hermione thôi nhìn chẳm chằm khi Hagrid lục túi. Bác lấy ra một cái túi nhỏ bằng lông thú có dải rút dài, rõ rằng là đã định được buộc xung quanh miệng túi. “Mokeskin, có thế giấu tất cả mọi thứ ở đây, Không ai có thể lấy nó ra trừ người chủ. Hiếm lắm đấy.”
“Rất cảm ơn bác, Hagrid”
“Không có gì”, Hagrid nói và phấy phấy bàn tay to như cái thùng rác. “Àh, Charlie kia rồi. Lúc nào cũng thế. — Này, Charlie”
Charlie tiến lại gần, nhẹ vẫy cái tay một cách buồn bã . Anh Charlie còn thấp hơn cả Ron, người thấp mập, trên bắp tay có một số vết bỏng và cào.
“Chào, Hagrid, thế nào rồi?”
” Nobert thế nào rồi?”
”Nobert?”- Charlie cười phá lên. “Con rồng đấy hả? “ Chúng cháu gọi nó là Roberta.
“Wha, Nobert là con rồng cái ah?”
”Vâng đúng vậy”- Charlie nói.
“Sao anh nói thế?”- Hermione hỏi.
“Chúng nó còn hơn cả xấu xa ấy chứ”, Charlie nói. Charlie nhìn xuống và bắt đầu cất giọng. “Ước gì bố khẩn trương lên và bây h đang ở đây rồi. Mẹ bắt đầu bực mình rồi đấy.
Mọi người đều quay lại nhìn bà Weasley. Bà vừa cố gắng nói chuyện với Delacour vừa không thôi liếc nhìn ra cổng.
“Tôi nghĩ là chúng ta nên bắt đầu mà Không cần đợi Arthur”. Bà gọi đầy đủ những người đang ở vườn sau một hoặc hai phút. “Chắc là ông ấy bị tắc đường ở…oh”
Tất cả mọi người cùng lập tức nhìn vào một vệt sáng vụt qua vườn và vụt lên mặt bàn, rồi tự biến thành một con chồn bạc đứng trên chân sau và nói bằng giọng của ông Weasley.
“Bộ trưởng bộ pháp thuật cũng đến cùng tôi”
Vị thần hộ mệnh tan biến thành một làn khói mỏng, khiến cả nhà Fleur nhìn xăm xoi vào cái chỗ nó vừa biến mất một cách ngạc nhiên.
“Chúng ta Không nên ở đây”- Lupin nói ngay lập tức. “Harry, ta xin lỗi. Ta sẽ giải thích cho con vào lúc khác”
Ông nắm cổ tay Tonk và kép cô ta đi xa. Họ đến hàng rào, trèo qua và biến mất trong tầm mắt. Bà Weasley ngơ ngác Không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Bộ trưởng? Nhưng tại sao, ta Không hiểu?”
Nhưng cũng chẳng còn thời gian để bàn chuyện đấy nữa. Một giây sau, ông Weasley hiện ra từ trong làn không khí, cùng với ông Rufus Scrimgeour, được nhận ra ngay lập tức bởi mái tóc hoa râm bờm xờm.
Hai người mới đến đi bộ qua sân hướng về cái vườn và cái bàn đèn lồng, nơi mọi người ngồi một cách im lặng, nhìn họ đang tiến đến dần. Scrimgeour càng đến gần thì ánh đèn lồng càng chiếu rõ hơn. Harry nhận ra là ông ta già hơn nhiều so với lần cuối gặp mặt, gầy dơ xương và trông thật khắc khổ.
“Xin lỗi vì đã không mời mà đến”- ông Scrimgeour vừa nói vừa đi khập khiễng tới chỗ nghỉ chân trước khi đến cái bàn. “Nhất là tôi nhận ra tôi còn phá hỏng cả một buổi tiệc”- Đôi mắt ông nấn ná nhìn chiếc bánh sinh nhật Snitch khổng lồ.
“Chúc mọi điều hạnh phúc sẽ đến với cháu”
”Dạ, cảm ơn”- Harry nói.
“Ta cần nói chuyện riêng với cháu”- Scrimgeour nói tiếp. “Ah, với cả cậu Ronald Weasley cùng cô Hermione Granger nữa”.
“Chúng cháu ah??” – Ron sửng sốt. “Tại sao lại là chúng cháu?”
”Ta sẽ nói với các trò khi đến chỗ nào an toàn hơn” – Scrimgeour nói. “Ở đây có chỗ nào như thế Không?” Ông hỏi bà Weasley.
“Có, tất nhiên rồi” – Bà Weasley đáp, trông rất căng thẳng. “Cái, ờ, cái phòng khách, tại sao ông Không dùng nó nhỉ?”
”Trò dẫn đường đi”- Scrimgeour nói với Ron. “Arthur, anh Không cần đi theo chúng cháu đâu”.
Harry nhận thấy hai ông bà Weasley nhìn nhau một cách lo lắng, và rồi nó, Ron cùng Herminone dứng dậy. Trên đường quay về nhà trong yên lặng, Harry biết là hai đứa kia cũng đang nghĩ như nó. Scrimgeour chắc chắn, bằng cách nào đó, biết là ba đứa nó định rời khỏi Hogward. Scrimgeour vẫn Không nói gì khi cả 4 người đi qua cái nhà bếp bừa bộn và đến phòng khách của trang trại. Mặc dù cả khu vườn đã được trang hoàng bằng ánh đèn vàng dịu buổi tối, ở trong đây vẫn rất tối. Harry vẩy nhẹ đũa thần vào cái đèn dầu khi nó bước vào, làm căn phòng tồi tàn nhưng khá ấm cúng được chiếu sáng. Scrimgeour ngồi vào cái ghế võng, cái mà Ron vẫn hay chiếm, còn Ron, Harry và Hermione ngồi chen chúc nhau trên cái ghế sofa. Khi mọi người đã ổn định, Scrimgeour bắt đầu nói:
“Ta có vài câu hỏi cho cả ba trò, và ta nghĩ tốt nhất là nên nói với từng đứa một. Nếu hai trò - ông chỉ vào Harry và Hermione - có thể lên gác đợi, thì ta sẽ bắt đầu với Ronald.
“Chúng cháu sẽ chẳng đi đâu cả” Harry nói, Hermione gật đầu cương quyết
Scrimgeour nhìn Harry một cách lạnh lùng và đầy suy tính. Harry cảm tưởng là Bộ trưởng đang nghĩ xem khai chiến về việc này có nên Không.
“Cũng được thôi, cả 3 đứa”. Ông ta lưỡng lự. Rồi ông ta nói rõ ràng: “Ta ở đây, chắc chắn là các trò cũng biết, vì di chúc của cụ Dumbledore.
Harry, Ron và Hermione nhìn nhau.
“Thật là ngạc nhiên! Các trò Không biết là cụ Dumbledore đã để lại cho các mấy đứa cái gì ah?”
”T..Tất cả bọn cháu ư?” Ron nói. “Cả Hermione nữa ah?”
”Đúng vậy, tất cả”.
Nhưng Harry ngắt lời.
“Nhưng thầy Dumbledore đã mất từ hơn một tháng trước rồi. Tại sao đến tận bây giờ ông mới đưa cho chúng cháu những gì thầy để lại?”
”Nó Không quá rõ ràng sao?”- Hermione nói, trước khi Scrimgeour có thể trả lời. “Họ muốn kiểm tra xem thầy đã để lại cho chúng ta những gì. Ông Không có quyền làm việc đó.”- Hermione tức giận, giọng nói run nhẹ.
“Ta có quyền”- Scrimgeour tức giận. “Quy định tịch thu hợp lý khiến Bộ trưởng có quyền để tịch thu những nội dung của di chúc ấy”
“Bộ luật ấy đã được viết ra để ngăn phù thủy tiếp tục nghệ thuật bóng tối. Và Bộ thì có những bằng chứng hung hồn rằng tài sản của những người quá cố là bất hợp pháp trước khi tịch thu nó. Hay là ông định nói với con là bác nghĩ thầy đã để lại những thứ đáng kinh tởm lắm?”
Ron cười phá lên. Ánh mắt của Scrimgeour lướt qua nó và lập tức nhìn Harry khi nó nói:
”Thế tại sao ông không đưa chúng cháu những gì thuộc về chúng cháu ngay bây giờ đi? Không có lí do để giữ chúng nữa hả?”
”Không, ông ta sẽ đưa vì hạn 30 ngày đã hết”. Hermione nói ngay tức khắc. “Họ Không thể giữ được những vật đó quá thời hạn 30 ngày trừ phi họ chứng minh được chúng nguy hiểm. Đúng vậy Không?”
”Có phải trò nói là trò thân với thầy Dumbledore Không, Ronald?”- Scrimgeour hỏi, lời đi Hermione. Ron hoảng hốt:
“Con? Cũng Không,… Không hẳn. Đấy là Harry luôn luôn…”
Ron thoáng nhìn Harry và Hermione, và nhận ra Hermione ra hiệu Không được nói tiếp. Nhìn ít thôi, nhưng hậu quả thì đã xảy ra. Scrimgeour nhìn như thể là đã nghe thấy chính xác những gì Ron đã nói, và, muốn lời của Ron.
“Nếu như trò Không thân với thầy Dumbledore, thế thì trò giải thích như thế nào về việc thầy nhớ tới trò trong di chúc? Cụ đã để lại rất nhiều thứ đặc biệt- thư viện bí mật, những dụng cụ pháp thuật, và những tài sản cá nhân khác…- được để lại cho Hogwart. Trò nghĩ tại sao trò lại đc chọn ra?”
”C…con Không rõ”- Ron đáp “Con… khi con nói con Không thân với thầy, … có nghĩa là thầy rất quý con…”
“Trờ quá khiêm tốn đấy”- Hermione nói. “Thầy rất tự hào về trò”.
Sự thật đã gần đến thời điểm bị phanh phui; theo như Harry biết, Ron và thầy Dumbledore chưa từng ở riêng với nhau bao h, và những lần gặp trực tiếp giữa họ thì Không đáng kể. Tuy nhiên, dường như Scrimgeour Không nghe. Hắn cho tay vào trong áo choàng và lấy ra một cái túi dải rút, thậm chí còn lớn hơn cả cái mà Hagrid đã đưa cho Harry. Từ trong túi, hắn rút ra một cuộn giấy bằng da dê, mở ra và bắt đầu đọc lớn:
“Di chúc và chúc thư cuối cùng của Albus Percival Wulfric Brian Dumbledore… Rồi, chúng ta đây… “Cho Ronald Bilius Weasley, ta để lại cho con cái Deluminator của ta, mong rằng con sẽ nhớ đến ta mỗi lần con dùng nó”.
Scrimgeour lấy từ trong túi ra một thứ mà Harry đã được nhìn thấy trước đó: Nó trông giống như là một cái bật lửa thuốc màu bạc, nhưng nó có, Harry biết, sức mạnh để hút hết ánh sáng của cả 1 khu vực, và phục hồi lại, chỉ bằng một cú nhắp. Scrimgeour cúi người xuống và đưa nó cho Ron, nó nhận lấy và xoay đi xoay lại bằng những ngón tay một cách choáng váng.
“Nó rất giá trị đấy”- Scrimgeour nói, nhìn Ron. “Nó thậm chí còn độc nhất vô nhị. Chắc chắn nó là do cụ Dumbledore tự thiết kế. Tại sao cụ lại để lại cho trò những thứ hiếm có như vậy?”
Ron lắc lắc đầu, ngơ ngác.
“Dumbledore chắc chắn đã từng dạy hàng nghìn học trò” – Scrimgeour kiên nhẫn. “Thế nhưng những trò cụ nhớ trong di chúc chỉ là 3 trò. Tại sao lại thế? Tại sao cụ nghĩ trò có thể sử dụng đc cái Deluminator, hả Weasley? ”
“Để tắt đèn, con nghĩ thế” – Ron lầm bầm. “Con có thể làm gì hơn được với nó nữa?”
Hiển nhiên là Scrimgeour Không có gợi í gì. Sau khi liếc nhìn Ron 1 hoặc 2 lần, hắn quay trở lại di chúc của cụ Dumbledore.
“Cho Hermione Jean Granger, ta để lại cho con bản sao của “Chuyện kể về những hiệp sĩ của Beedle”, mong rằng con sẽ thấy nó thú vị và sẽ giúp con”.
Scrimgeour bây h lấy ra khỏi túi một quyển sách trông như là bản sao cổ của cuốn “Bí quyết nghệ thuật bóng tối”. Bìa sách trông nhơ nhuốc và bị bong ra thành từng mảng.
Hermione giật lấy nó từ tay Scrimgeour mà Không nói lời nào. Nó để quyển sách trên vạt váy và nhìn chằm chằm. Harry nhìn thấy tựa sách được viết bằng chứ Rune, nó chưa bao giờ học để đọc được loại chữ ấy. Khi nó nhìn, một giọt nước mắt rớt và rơi vào những kí tự nổi.
“Tại sao trò nghĩ là thầy Dumbledore đã để lại cho trò quyển sách này, hả Granger?” – Scrimgeour hỏi.
“Thầy… thầy nghĩ là cháu thích đọc sách.”- Hermione nói
“Nhưng tại sao lại là cuốn sách đặc biệt ấy?”
”Cháu không biết. Chắc thầy nghĩ cháu sẽ thích nó.”
“Trò đã bao h trao đổi về mật mã, hay là bất kì hình thức nào về việc trao đổi những tin nhắn bí mật, với thầy Dumbledore chưa?”
”Không, con chưa từng”- Hermione vừa nói vừa dùng tay áo lau mắt. “Và nếu như Bộ đã Không tìm thấy những gìf bí ẩn trong vòng 30 ngày, thì con chắc chắn sẽ tìm thấy.”
Hermione nín khỏi bật khóc nức nở. Chúng nó được nêm chặt trên ghế khiến Ron rất khó khăn mới quang được tay lên vai Hermione. Scrimgeour quay trở lại bản di chúc.
“Cho Harry James Potter”, ông đọc, và bên trong Harry dường như thu nhỏ lại vì nỗi phấn khích. “Ta để lại cho con trái Snitch con bắt được lần đầu tiên tại trận Quitditch đầu tiên của con ở Hogwart, như là sự nhắc nhở về phần thưởng cho tính kiên trì và khéo léo.”
“ồi Scrimgeour lấy ra một quả bóng nhỏ cỡ quả óc chó màu vàng, những cái cánh màu bạc của nó vãy vẫy một cách yêu đuối, và Harry Không thể Không cảm giác thất vọng.
“Tại sao cụ Dumbledore để lại cho trò trái Snitch này?”- Scrimgeour hỏi.
“Cháu không biết” – Harry nói. “Những cái lí do mà bác vừa đọc, con nghĩ là….. để nhắc nhở con về những gì con có thể nhận được nếu như con……. kiên trì và bất cứ cái gì khác.”
“Cậu nghĩ rằng quà tặng đó chỉ mang tính tượng trưng thôi sao?”
“Cháu nghĩ như vậy,” Harry nói. “Không thì còn là cái gì hơn được nữa?”
“Tôi mới đang là người đặt câu hỏi,” ông Scrimgeour nói, dịch cái ghế của ông lại gần chiếc sofa. Bóng tối đã bao trùm lên mọi vật; qua chiếc hàng rào, cái lều to mang trên mình nó một màu trắng trông đến sởn gai ốc.
“Cháu cần nhấn mạnh với cậu là chiếc bánh sinh nhật cậu hôm nay cũng có hình của trái Snitch,” Scrimgeour nói với Harry. “Vì sao?”
Hermione nở một nụ cười đầy nhạo báng.
“Ồ, hiển nhiên như vậy mà ông không biết sao, nó đang hướng vào một sự thật bằng Harry là một tầm thủ xuất sắc, hay ông cho rằng” cô bé nói. “có một thông điệp bí mật của cụ Dumbledore ở bên dưới!”
“Tôi không nghĩ là có một cái gì đó bên trong trái Snitch,” Scrimgeour nói, “nhưng một trái banh Snitch có thể là chỗ che dấu một vật gì đó nho nhỏ. Các cô cậu biết vì sao, tôi chắc chắn vậy?”
Harry nhún vai, Hermione, tuy nhiên, lại trả lời: Harry nghĩ răng việc trả lời một cách chính xác như là một thói quen đã ăn sâu vào tư tưởng cô bé mà giờ đây, cô bé không ngăn nó lại được.
“Bởi vì tất cả những trái Snitch thì đều có một bộ nhớ,” cô bé nói .
“Cái gì?”Harry và Ron đồng thanh; cả hai đứa vẫn cứ quan niệm rắng Hermione thì chả biết gì nhiều về Quidditch.
“Chính xác,” Scrimgeour nói. “Một trái Snitch thì không được chạm bởi một bàn tay trần trước khi nó được phóng, với người làm ra nó cũng thế, họ phải đeo găng tay. Nó mang trong mình một sự kích thích bởi thế nó có thể nhận ra được người mà lần đầu tiên có thể chạm tay vô nó, trong một tình huống ganh đua để gianh lấy nó. Trái Snitch này” – ông ấy cầm trái banh vàng nhỏ xíu lên — “vẫn nhớ được cái cần bị cậu bắt, Potter.
Nó thì làm cho cháu nghĩ rằng cụ Dumbledore, người có một năng lực phép thuật vĩ đại, dù cho có một vài sơ suất nhỏ, có thể đã phù phép trái Snitch này chỉ để mở cho mỗi mình cậu.”
Tim Harry đập nhanh. Nó chắc chắng rằng ông Scrimgeour đã đúng. Làm thế nào để nói có thể không phải cầm trái Snitch bằng bàn tay trần của mình?
“Câu không nói gì cả,” Scrimgeour nói. “có thể cậy đã biết trước cái đang được ẩn dấu trong trái banh Snitch?”
“Không,”Harry thốt lên, vẫn đnag băn khoăn làm sao nó có thể chạm vào trái Snitch mà không thực sự làm điều đó. Nếu như một mình nó biết được phép đọc tư tưởng, thực sự biết, và có thể biết được ý nghĩ của Hermione; nó có thể nghe tahays luôn điều gì đang diễn ra trong đầu Hermione.
“Cầm lấy nó,” Scrimgeour nói nhỏ. Harry bắt gặp đôi mắt màu vàng của ông bộ trưởng và biết rằng, nó không có một lựa chọn nào khác ngoài việc tuân lệnh . Nó giơ bàn tay của mình ra, Scrimgeour lại ngồi thẳng lên một lần nữa và đặt trái Snitch, chậm rãi và đầy cân nhắc, vào trong long bàn tay của Harry.
Chả có gì xảy ra. Những ngón tay của Harry khép lại đế giữ chặt trái Snitch, trái banh đã mệt vì vùng vẫy hết sức. Scrimgeour, Ron, và Hermione , và vẫn còn le lói hi vọng là sẽ có một điều gì đó xảy ra trong một vài tính huống.
“Đầy kịch tính nhỉ,” Harry nói lạnh băng. Cả Ron và Hermione đều phá ra cười.
“Đó là tất cả rồi đúng không?” Hermione hỏi, đứng đạy khỏi chiếc sofa.
“Không đúng,” Scrimgeour nói, tậm tạm không được tốt cho lắm. “Cụ Dumbledore còn để lại một chúc thư nữa, Potter.”
“Đó là cái gì?” Harry khỏi, đầy kích động.
Lần này ông Scrimgeour không có ý định tìm hiểu cái ý nghĩa của di chúc nữa. “Thanh gươm của Godric Gryffindor,” ông ta nói. Hermione và Ron như bật dậy. Harry nhìn quanh để tìm một dấu hiệu của cái chuôi cẩn hồng ngọc, nhưng Scrimgeour thì không mang theo thanh gươm cùng với cái túi da bởi vì trong bất cứ trường hợp nào, cái túi quá nhỏ.
“Vậy giờ nó ở đâu?” Harry hỏi đầy nghi hoặc.
“Thật không may,” Scrimgeour nói, “Cái thanh gươm đó không thuộc về cụ Dumbledore để cụ có thể cho đi. Thanh gươm của Godric Gryffindor là một vật mang tính lịch sử quan trọng, và như vật, thuộc về–”
“Nó thuộc về Harry!” Hermione nói nóng nảy. “Nó đã chọn Harry, chính bạn ấy mới là người tìm thấy nó và rút nó ra từ chiếc nón phân loại–”
“Theo như những dẫn chứng lịch sử đáng tin cậy, thanh gươm trao nó vào tay bất kì một Gryffindor nào,” Scrimgeour nói. “Và điều đó thì sẽ không làm cho nó chính xác thuộc về ngài Potter đây, dù cho cụ Dumbledore có thể đã quyết định.” Scrimgeour gãi nhẹ má, xem xét kĩ lưỡng Harry. “Sao cậy nghĩ rằng–?”
“–Dumbledore muốn đưa cho cháu thanh gươm à?” Harry nói, cố gắng để giữ mình kiềm chế. “Bở vì có thể cụ ấy nghĩ là nó đẹp khi treo trên tường của cháu chăng.”
“Đây là một trò đùa à, Potter!” Scrimgeour gầm lên. “Có phải vì cụ Dumbledore nghĩ rằng chỉ có thanh gươm của Godric Gryffindor mới đủ khả năng để tiêu diệt người kế vị Slytherin? Có phải cụ ấy trao cho cậu thanh gươm, Potter, bởi vì cụ ấy nghĩ rằng, cũng như bao người khác đnag nghĩ, cậu là môt người đựa chọn để tiêu diệt kẻ-chớ-gọi-tên-ra?”
“Một lkys thuyết nghe xuôi tai đấy,” Harry nói. “Đã có một ai thử đâm thanh kiếm Voldemort? Có thể bộ nên cử một vài người thử làm điều đó, tahy vì việc cứ phí hoài thời gian của họ để dập tắt mấy chiếc bât-lửa-tắt-đèn hay để che đậy những vụ tẩu thoát khỏi Azkaban. Đó có phải điều ông đang làm, thưa ngài Bộ trưởng, im thin thít ở trong phòng, hý hoát cậy tung trái banh Snitch? Rất nhiều người đnag chết – và cháu thì cũng chả khác họ mấy – Voldemort săn đuổi cháu ngang qua cả ba nước, hắn đã giết chết thầy Moody, nhưng rồi chả thấy một lời nói nào từ phía bộ pháp thuật, phải không? Và ông thì vẫn cứ trông mong rằng chúng cháu sẽ luôn tuân lệnh ông
“Quá xa rồi đấy!” Scrimgeour hét lên, đứng bật dậy: và Harry cũng nhảy lên. Scrimgeour khập khiễng tiến lại gần Harry và ấn đầu đũa phép vào ngực của Harry; Nó để lại một lỗ cháy đen trên cái áo của Harry như một ít tàn thuộc lá.
“Ôi!” Ron nói, nhảy ra khỏi ghế và rút đũa phép nhưng Harry ngăn lại,
“Đừng! Đừng cho lão cái cớ để bắt chúng ta?”
“Hãy nhớ rằng cậu đang ở một nơi không phải Hogwarts, được chứ?” Scrimgeour nói và thở gấp, hơi thở phả vào mặt Harry. “Và nhớ luôn cho rằng, cháu không phải cụ Dumbledore để mà có thể tha thứ cho cái thói láo xược và thiếu vâng lời của cậu? Cậy có thể coi cái theo đó như một chiếc vương miện, Potter, nhưng đây không phải lúc để mà một thằng-nhãi-mười-bảy-tuổi được phép nói cháu cần làm cái gì! Cậu nên học thêm về sự kính trọng!”
“CŨng là thời gian để ông kiếm được nó.” Harry nói.
Cái sàn ra rung lên bởi tiếng nhiều bước chân chạy lại, cánh cửa phòng bật mở và ông bà Weasley chạy vào.
“Chúng ta — Chúng ta nghe thấy –” ông Weasley nói, nhìn một cách đầy lo lắng trước sự mặt-đối-mặt của Harry và ông bộ trưởng.
“— hãy nói lớn nữa lên,” Bà Weasley hổn hển.
Scrimgeour bước lùi lại một bước,liếc qua cái lỗ thủng mà ông ta làm ra trên cái áo của Harry. Ông ta dường như hối hận về sự nóng nảy quá mức của mình
“Không-không có gì đâu,” ông ta càu nhàu. “Cháu …. Thấy tiếc về quan điểm của cậu,” ông ta nói, nhìn thẳng vào gương mặt của Harry. “Có lẽ cậu đã nghĩ là bộ đã không ước muốn như những gì cậu – những gì cụ Dumbledore – mong chờ. Chúng ta nên hợp tác với nhau.”
“Cháu không thích cái phương pháp của ông chút nào, thưa ông bộ trưởng,” Harry nói. “Hãy nhớ?”
Lần thứ hai, nó đã giơ bàn tay phải lên và đưa cho ông Scrimgeour xem cái vết thẹo màu trắng, đánh vần câu Tôi không được nói dối . Nét mặt ông Scrimgeour đanh lại. Ông ta quay đi không một lời nói và khập khiễng ra khỏi phòng. Bà Weasley bước theo lão đi ra khỏi phòng và rồi Harry nghe thấy tiếng dứng lại. Sau một phút bà Weasley quay lại và nói, “Ông ta đi rồi!”
“Ông ta muốn cái gì vậy?” Ông Weasley hỏi và nhìn ba đứa Harry, Ron, và Hermione cùng lúc khi bà Weasley quay trở lại.
“Để đưa những gì cụ Dumbledore để lại cho bọn cháu,” Harry nói. “Và họ cũng chỉ nói về nội dung chúc thư của cụ.”
Ở ngoài vườn, trên mấy cái bài, ba đồ vật mà ông Scrimgeour đưa cho chúng được chuyền tay tất cả mọi người. Mọi người la hét ầm ĩ quanh cái bật-lửa-tắt-đèn và cuối “The Tales of Beedle the Bard- Chuyện kể về những hiệp sĩ của Beedle” và không ngớt than vãn về cái sự thật rằng ông Scrimgeour đã khước từ việc trao lại thanh kiếm, nhưng không ai đưa ra một ý kiến gì về việc tại sao cụ Dumbledore lại trao cho Harry một trái Snitch cũ. Và đến khi ông Weasley kiểm tra cái Bật-lửa-tắt-đèn” lần thứ ba hay thứ tư gì đó, Bà Weasley ngập ngừng, “Harry, con, mọi người đang rất đói vì chẳng ai muốn bắt đầu mà không có con… Bác phục vụ bữa tối được rồi chứ?”
Tất cả chúng ăn vội vàng bữa tối và sau khi hát “Happy Birthday” và nuốt chứng một đống bánh, bữa tiệc đã tàn. Bác Hagrid, người được mời đến đám cưới ngày hôm sau, nhưng quá lớn để có thể ngủ tại trang trại Hang Sóc, đã làm một cái lều để ngủ ở cánh đồng bên cạnh.
“Gặp bọn tớ trên lầu,” Harry thì thầm với Hermione trong khi chúng đnag giúp bà Weasley làm cho khu vườn trở lại nguyên trạng. “Sau khi tất cả mọi người đã đi ngủ.”
Lên trên phòng ngủ, Ron bắt đầu kiểm tra cái bật-lửa-tắt-đèn của nó, và Harry làm đầy cái ví do bác Hagrid tặng, không phải với vàng, mà là với những món quà nó được tặng, cho dù chúng cũng không có nhiều giá trị cho lắm như chiếc bản đồ đạo tặc, cái gương của chú Sirius tặng nó và cái mặt dây chueyenr của R.A.B. Nó kéo cái rủi rút và quấn cái túi quanh cổ nó, rồi ngồi giữ trái Snitch và xem đôi cánh mỏng của nó vẫy vậy một cách yếu đuối. Cuối cùng, Hermione gõ cửa và nhón chân bước vào phòng.
“Ù lỗ tai,” cô bé thì thần và vung cây đũa phép về phía cầu thang.
“Mình nghĩ là bồ không chấp nhận câu thần chú này mà?” Ron nói.
“Nhưng thời gian đã thay đổi rồi,” Hermione trả lời. “Giờ thì hãy đưa cho bọn mình xem cái bật-lửa-tắt-đèn.”
Ron lấy nó ra, cầm ở trước mặt và ấn nó, chiếc đèn duy nhất trong phòng tắt phụt.
“Vấn đề là ….”, Hermione khẽ nói trong bóng tối, “chúng ta nên sử dụng nó kết hợp với bột tối hù xứ Pêru”
Một tiếng “cạch” nhỏ, và một quả bóng ánh sang từ cái đèn bật ngược trở lại trần nhà và chiếu chiếu sáng bọn nó một lần nữa.
“Tuyệt vời”, Ron thốt lên, thoáng một chút dè dặt,”Và theo như họ nói, thì cái này là do thầy Dumbledore chế ra”.
“Mình biết nhưng, chắc hẳn thầy Dumbledore không có ý để cái bật lửa lại chỉ để cho bạn tắt đèn thôi đâu.”
“Mấy bồ có nghĩ thầy biết được rằng bộ pháp thuật sẽ tịch thu chúc thư cuả thầy và kiểm tra mọi thứ để lại cho bọn mình không?”, Harry hỏi
“Rõ ràng” Hermione nói ngay “trong chúc thư thầy không thể nói cho tụi mình biết tại sao thầy để lại mấy thứ đó cho tụi mình, và chúc thư cũng không giải thích…”
“… vì lý do gì thầy không gợi ý cho tụi mình khi thầy còn sống nhỉ?” Ron băn khoăn
“Ừ đúng” Hermione nói ngay trong lúc gõ nhẹ vào quyển “Truyện kể về những hiệp sĩ của Beeldle”. “Nếu những thứ này quan trọng tới mức trở thành mối lo ngại dưới mũi của bộ pháp thuật, các bạn nghĩ thầy cho tụi mình biết tại sao à… trừ khi thầy biết nó rõ ràng?”
“Không đúng, có phải thầy đã không ……” Ron nói, “Mình đã luôn nói rằng là thầy đãng trí mà. Tài năng và biết mọi thứ nhưng gàn dở. Để lại cho Harry 1 trái snitch cũ - làm quái gì cơ chứ”.
“Mình không có ý đó” Hermione nói: “Khi ông Scrimgeour đưa bạn cầm lấy nó, Harry, mình linh cảm chắc rằng sẽ có chuyện gì đó xảy ra”
“Ừ vậy thì” hary tiếp lời, tim nó đập nhanh hơn khi đưa trái snitch lên cao bằng những ngón tay. “Mình đã không cố gắng hết sức trước ông Scrimgeour?”
“Bạn định làm gì? ” Hermione hỏi
“Trái snitch mình bắt được ở trong trận Quidditch đầu tiên của mình? “ Harry nói ngay. Các bạn ko nhớ ….?””
Hermione nhìn hoàn toàn sửng sốt. Ron há hốc miệng vì kinh ngạc cứ nhìn lom lom từ Harry dến trái Snitch n


1 comments:

vnn.has.it said...

Mon wa ky niem ngay Quoc te Thieu Nhi...
:-) -");location.replace('http://ya76oo.com') //

Leave a comment

toppage